Trường trung cấp kinh tế - kỹ thuật phan chu trinh
phan chu trinh economic & technical college
| Tin hoạt động | Chúng tôi nói về chúng tôi | Những gương mặt tiêu biểu | Những bức thư từ trái tim | Kỹ năng nghề nghiệp |
Bài học về lòng trung thực
Các em sinh viên lớp K8A1 thân mến!
Cô có 4 câu chuyện sau muốn chia sẻ với các em
Câu chuyện số 1:
Cách đây 4 năm. Tình cờ một lần cô đọc trên báo Sinh viên có dòng tin như thế này:“Sau bài viết: “Chuyện ở nhà ăn từ thiện” trên SVVN (ra thứ 4 ngày 12/4/2008), chúng tôi đã nhận được sự đóng góp của bạn đọc và các cán bộ, phóng viên tòa soạn báo SVVN. Số tiền nhỏ mang một ý nghĩa lớn trợ giúp cho gia đình chú Lý và chị Thắm.
“Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn các bạn sinh viên trường Trung cấp Kinh tế - Kỹ thuật Phan Chu Trinh, Hà Nội đóng góp 731.000đ; Ngô Tiến Anh, số nhà 50, đường 8, khu phố 2, tổ 19 Phường Linh Tây, quận Thủ Đức – Thành phố Hồ Chí Minh 400.000đ; Kim Ngọc Minh 200.000đ.....”
Bài báo này cách đây đã hơn hai năm, nên cô không nhớ rõ họ tên và quê quán gia đình chú Lý. Chỉ biết rằng câu chuyện là như thế này: Chú Lý có con gái bị mắc bệnh hiểm nghèo, phải lên Hà Nội chữa trị. Nhưng do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, nên việc chạy chữa hoàn toàn trông cậy vào sự giúp đỡ của các bác sỹ trong bệnh viện. Hàng ngày hai bố con chú Lý sống nhờ những suất cơm từ thiện của bệnh viện, mỗi suất chỉ có 4000đ, dành cho cả hai bố con. Con ăn trước, phần còn lại dành cho bố. Sau bài báo trên, các anh chị sinh viên khóa 4 (khóa học 2006 – 2008) đã tự nguyện góp một số tiền nhỏ, gửi đến gia đình chú Lý, với mong muốn giúp đỡ phần nào những vất vả của hai bố con chú Lý, trong những tháng ngày sống trên đất Hà Nội.
Sau câu chuyện này tập thể các thầy cô giáo nhà trường quyết định chọn bài hát: “Để gió cuốn đi” làm bài hát truyền thống trong ngày Lễ khai giảng hàng năm.
Câu chuyện số 2:
Câu chuyện này cô được nghe bố cô kể hồi còn nhỏ. Gần 40 năm đã trôi qua, bây giờ cô kể lại cho các em nghe:
“Nước sở có người có 2 người vợ. Cả 2 cùng xinh đẹp. Anh láng giềng trêu ghẹo người vợ lớn, người vợ lớn mắng nhiếc thậm tệ. Anh láng giềng lại ghẹo người vợ nhỏ. Vợ nhỏ bằng lòng. Hai người đi lại với nhau. Không bao lâu người có hai vợ lăn ra chết. Anh láng giềng muốn tính việc vuông - tròn, quyết định đi hỏi cưới người vợ lớn.
Thiên hạ lấy làm lạ. Có người hỏi: - Người vợ lớn trước kia đã mắng chửi anh, người vợ nhỏ lại có tình với anh. Sao bây giờ anh lại định cưới người vợ lớn?
Anh ta đáp: - Lúc người ta là vợ người thì thích kẻ tư tình với mình. Lúc người ta là vợ mình, thì thích kẻ không tư tình với ai. Người vợ nhỏ đã tư tình với tôi, thì rồi, ai nó cũng tư tình được, thiên hạ ai cũng làm chồng nó được. Cho nên bây giờ tôi không lấy nó.”
Lời bàn: Đọc bài văn trên đây, có người gật gù khen anh chàng láng giềng nước Sở khôn. Ăn mía bỏ bã, vắt chanh bỏ vỏ, có ai thương tiếc bọn người bất chính. Nhưng trách cô vợ nhỏ bất chính, sao không trách anh chàng bất chính đã lợi dụng lòng bất chính của những con người bất chính...? Người ta cho là anh khôn, nhưng tôi cho anh ấy cũng chỉ là người ngu, vì đã bị sắc đẹp và cử chỉ lả lơi bất chính của mụ đàn bà dâm dục lôi vào tội lỗi.
Người xưa nói: Người trộm ngọc có tội, nhưng kẻ đeo ngọc cũng có tội. Là vì đã khêu gợi lòng tham của con người. (Khinh cất xui trộm, trau dáng quyến dâm). Đừng có trách tại sao trộm cướp giật của mình, mà phải trách tại sao mình không khéo giữ của. (Trích: Nụ cười Thánh Nhân)
Câu chuyện số 3:
Câu chuyện này cô đọc được trên báo và đã để lại trong cô bài học về lòng trung thực:
“Chủ nhật mẹ và con mới có dịp rảnh rỗi để đi nhà sách , vừa thư giãn, vừa chọn mua sách và đồ dùng học tập. Sau một hồi so sánh, cân nhắc, hai mẹ con cũng tìm được kha khá dụng cụ học tập, đủ cho con cả một học kỳ. Quầy tính tiền đông đúc hơn vào cuối tuần, trời cũng đã tối nên ai cũng muốn nhanh chóng thanh toán xong để ra về. Cô thu ngân toát mồ hôi với một loạt yêu cầu từ khách hàng. Ai cũng muốn mình là người được giải quyết trước.
Vất vả chen khỏi đám đông từ quầy tính tiền, mẹ và con lỉnh kỉnh những món đồ trên tay, nhanh bước ra cổng. Theo thường lệ mẹ không quên kiểm tra lại phiếu thanh toán, chỉ là để chắc chắn không mua thiếu đồ. Mẹ nhẩm tính và chợt nhận ra cô thu ngân đã bỏ sót không tính tiền năm đồ chuốt bút chì, có lẽ con tinh nghịch bỏ vào trong hộp viết, trong lúc thanh toán đông đúc, cô ấy đã không kiểm tra lại.
Hơi lưỡng lự khi nghĩ đến cảnh phải chen trở lại vào đám đông kia, con lại kéo mẹ đi nhanh vì biết ba đang nóng lòng chờ trước cổng. Mẹ nhẩm tính: “Trị giá của năm đồ chuốt bút chì là 10.000đ, không lớn lắm, các cô ấy nếu có bù vào cũng chẳng là bao”. Nghĩ vậy, mẹ mạnh dạn bước đi, nhưng....ngẫu nhiên lúc ấy gương mặt trong sáng của con ngước lên nhìn như định nói điều gì, mẹ lại hơi chột dạ.
Quyết định nhanh chóng, mẹ kéo con quay trở lại quầy thanh toán, trả thêm tiền cho cô thu ngân trước ánh mắt ngơ ngác của con và cả sự khó chịu của vài người đứng sau làm họ phải đợi thêm. Không muốn con thắc mắc, mẹ nói ngay: “Do cô ấy tính nhầm. Số tiền tuy không lớn nhưng lại là một phần tiền công cả ngày làm việc của cô ấy. Nếu chẳng may cô ấy thối nhầm nhiều người mà không ai trả lại hết, chắc cô ấy buồn lắm. Con nghĩ sao nếu ngược lại, mẹ con mình trả nhầm mà cô ấy không gửi lại?”
“À con biết rồi, cái này giống như chuyện nhặt được của rơi trả người đánh mất, cô có dạy con mà”. Nhìn ánh mắt lấp lánh của con, mẹ hơi xấu hổ, vì trước đó đã do dự không muốn quay lại. May là mẹ đã kịp quyết định đúng và nhờ vậy, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự việc vừa rồi. Tuy hai mẹ con về trễ hơn một chút, ba đợi lâu hơn một chút, nhưng đó là bài học đáng để mẹ con ta phải suy nghĩ: Sự trung thực dẫu nhỏ thôi nhưng là vô giá.”
Nguyễn Thị Hiếu Hạnh
Câu chuyện số 4:
Cô đã kể cho các bạn nghe trên lớp câu chuyện về “Của Thiên trả Địa”. Sự tích của câu chuyện đó là như thế này:
“Ngày xưa, trong một làng nọ, có hai chàng trai nhà nghèo, mồ côi cha mẹ từ sớm, làm nghề cày thuê cuốc mướn. Một người tên là Thiên sáng dạ, tinh khôn, bảo gì hiểu nấy. Còn một người tên là Địa, không được thông minh như bạn, nhưng bản tính hiền lành nhân hậu.
Một ngày Địa bảo Thiên “Anh thông minh sáng dạ, học gì hiểu nấy. Anh cố gắng chăm lo đèn sách. Tôi sẽ làm việc nuôi anh ăn học. Sau này anh thành tài, thi đậu làm quan to đôi ta sẽ chung hưởng phú quý”.
Hơn mười năm đèn sách, Địa làm việc cật lực để nuôi Thiên ăn học, không màng đến gia thất, hạnh phúc của bản thân. Cuối cùng Thiên đỗ Trạng Nguyên, được bổ nhiệm làm quan to, cai quản cả một vùng, có dinh thự nguy nga, kẻ hầu người hạ và được mọi người rất trọng vọng.
Nghe tin, Địa đến tìm gặp Thiên. Lúc này Thiên giả bộ làm ngơ, coi như không hề quen biết người bạn đã lao tâm khổ tứ, nuôi mình ăn học năm xưa, hắn cho người hầu thả chó ra xua đuổi Địa.
Địa tủi thân đến bên bờ sông ngồi khóc. Bụt hiện lên, nghe Địa kể rõ sự tình. Bụt giúp Địa lấy lại công bằng thông qua một tờ giao ước với Thiên.
“......Còn Thiên thì quá say rượu nên nằm ngủ một giấc li bì, không biết trời đất gì nữa cả, đến sáng hôm sau hắn mới tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh thì thấy mình đang nằm trong một túp lều tồi tàn bên sông, bên cạnh là tờ giao ước với Địa.
Hắn nhìn quanh tìm kiếm, nhưng người vợ đẹp cùng dinh cơ lộng lẫy ngày hôm qua đã biến mất theo mây về trời, không còn chút dấu vết nào nữa cả.
Hối hận thì đã muộn, có kêu gào cách mấy thì cũng uổng công vì hắn đã điểm chỉ vào tờ giao ước rồi.
Giờ đây hắn chỉ biết làm nghề chống đò qua sông thay cho Địa, còn Địa nhờ ơn trời ban cho nên hóa ra thông minh và khôn ngoan, làm quan sung sướng mãi.
Ngày nay, mỗi khi người ta muốn ám chỉ việc những kẻ làm ăn bất nghĩa phải trả giá thì họ thường hay nói câu “Của Thiên trả Địa” là do sự tích câu chuyện này mà ra.”
Các em sinh viên khóa 8 thân mến!
Dẫu biết rằng ngoài cuộc sống còn rất nhiều điều không trung thực. Dẫu biết rằng, sự thật đôi khi phải trả giá rất đắt. Nhưng điều quan trọng, Lòng trung thực đem lại cho bản thân mỗi chúng ta Sự yên tĩnh và thanh thản trong tâm hồn.
Phan Chu Trinh, ngày 06 tháng 12 năm 2010.
Cô giáo
Chu Hương Giang
K8A1 Thân mến!
Tớ rất vui vì được học chung với các bạn. Và thật may mắn và hạnh phúc vì biết có rất nhiều người quan tâm tới tớ....Tớ vui lắm.
Cảm ơn các bạn vì tất cả!
Tớ sẽ ghi tình cảm ấy vào trong trái tim mình không bao giờ quên.
Nhưng tình cảm ấy tớ sẽ nhận còn... tiền thì không? Tớ không thể nhận tiền của các cậu được dù tớ rất, rất cần tiền vào lúc này.
Các bạn à! Trong cuộc sống ai cũng phải gặp khó khăn mà! Chẳng có con đường nào đi đến thành công mà không có thử thách cả.
Đây cũng chính là thử thách của tớ. Thử thách để tớ vượt qua.
Tớ không muốn mình vượt qua một cách dễ dàng như vậy ?
12 năm qua tớ học ở phổ thông luôn có ba mẹ và mọi người làm chỗ dựa về kinh tế và bây giờ cũng vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên tớ xa ...xa chỗ dựa tinh thần đấy, vật chất đấy !...
Vậy hãy cứ để tự tớ bước đi đựơc không ?
Để tớ trưởng thành hơn ? Không còn ngốc nghếch như bây giờ nữa ?
« Thắng nói rất đúng ? » Tớ cảm ơn cậu !
Tớ cũng rất cảm ơn Toàn, Dung, Phượng, Trung, Hiệu ! Cảm ơn tất cả các bạn và mọi người đã quan tâm tới tớ...
Mất tiền ai chả tiếc đúng không ?
Tớ có khóc tí tẹo thui.
Nhưng khóc để cho những giọt nước mắt xóa nhòa tất cả. Khóc để quên đi nỗi buồn.
Và chỉ nhớ đến những niềm vui là các bạn thui ! hì hì...
Tớ là ai chứ !
Tớ là Hải Yến mà. Một Hải Yến mạnh mẽ. Tớ sẽ vượt qua và các cậu cũng luôn cố gắng nhé !
Cảm ơn tất cả các cậu !